My photo
saigon, Vietnam
Vui buồn ghé qua

blast


"Không bè bạn, thế giới chỉ còn có hoang vu"


24/06/2011

Xòe xòe phồng phồng


Ai có coi phim Walk the line sẽ nhớ hình ảnh cô ca sĩ với chiếc đầm hoa vàng xòe xòe này.
Tuy báo chí cứ nói mốt năm nay là váy bút chì chứ, các kiểu này vẫn tung tăng trên đường phố Sài Gòn từ mấy năm nay rồi. Mà mình cũng thích kiểu này hơn, khác năm ngoái là bớt xòe một chút. 
Kiểu bút chì mình chỉ mặc đi làm thôi còn đi chơi chẳng hợp tí nào.


rồi như vầy: ảnh từ các trang bán hàng 
số 1

số 2
Rồi  qua cái này, xòe xòe, có thêm tay phồng phồng

số 3
hay là xòe xóe cánh tiên


số 5





Cái nào cũng đẹp, mà cái nào đẹp hơn? MÌnh là mình thích cái mẫu ở dưới nhứt í. Thích các kiểu xòe thoải mái không cố định eo.

23/06/2011

KHOE

Hôm nay là một ngày có gió.
Tự nhiên mình muốn khoe một cái gì đó. Mình nghĩ đi nghĩ lại thử nên khoe cái gì.
Mà mình không biết cái gì để khoe. Nói đúng hơn là mình không có cái gì để khoe.
Mà đang muốn khoe, chẳng lẽ lại không khoe. Thôi thì mình khoe cái chuyện không có gì để khoe của mình.
...hehe...

19/06/2011

"Cô dâu" nhí

Lục được mấy tấm ảnh trong email cũ do một người quen gởi. Anh ấy đám cưới và nhờ Na cùng hai em bé khác làm "cô dâu nhí" cầm giỏ hoa hồng rải hoa cho "cô dâu chính". Khi đó là năm 2009, Na gần bốn tuổi.

Áo và lúp hoa đều do cô chú ấy mua cho Na
"Cô dâu" điệu chưa nè :)
"Cô dâu" tự tin

"Cô dâu" sún răng

Ba "cô dâu nhí"  đang ngó nghiêng cái gì vậy ta!


18/06/2011

Cha và những khoảnh khắc vui buồn, báo SGTT


Bài này hôm trước đọc báo giấy, canh mãi mới lên online ởĐÂY và rất thích một bài viết bên nhà chị này 
Thật sự, tôi gặp nhìều người trong trường hợp thứ 3. Có lẽ thế hệ sau sẽ ít gặp như vậy hơn chăng. Có những người cha đã trở thành nỗi ám ảnh của con, mặc dù đứa con ấy không hờn giận gì cha nhưng có những điều trong quá khứ đã hằn sâu trong lòng, khiến thần kinh của người con rất hỗn loạn. Có một bác sĩ tâm lý nói rằng, khách hàng của anh có những người bị chứng hay quên, nó có một phần từ những nỗi đau ngày bé.


Cha và những khoảnh khắc vui buồn
Trong ngày chủ nhật thứ ba của tháng 6, giới trẻ phương Tây có một ngày để nhớ về cha của họ, ngày Father’s Day, tương tự như ngày chủ nhật thứ hai của tháng 5 là ngày của mẹ – Mother’s Day. Bạn có bao giờ nghĩ đến một “kế hoạch nho nhỏ” để bày tỏ lòng yêu quý cha? Điều gì cha dạy khiến bạn nhớ nhất?

Ở đâu đó trong cuộc đời này, có những người cha đang hạnh phúc và có những người cha đang đau khổ, kể cả có những người con sống không yên vì bị ám ảnh bởi quá khứ trừng phạt từ cha mình.
1 - Thỉnh thoảng, xen trong những câu chuyện về làm ăn, tôi vẫn nghe Nguyễn Ngọc Lân kể về hai đứa con trai sinh đôi bảy tuổi. Đó là niềm tự hào lớn nhất của anh, một doanh nhân Úc gốc Việt. Lân bảo: “Khách hàng này mất đi, còn có khách hàng khác đến. Nhưng tuổi thơ của con chỉ đến một lần trong đời, đừng hy sinh tuổi thơ của con cho công việc”. Vì thế, Lân không hẹn ai làm việc trong ngày thứ bảy và chủ nhật. Đó là ngày vui chơi của ba cha con, với lịch bơi lội, đá banh, đạp xe, học taekwondo... Làm ra bao nhiêu tiền, thú vui lớn nhất của gia đình Lân là đi du lịch. Một năm vợ chồng Lân đưa con về Úc ba lần để thăm ông bà nội. Hai cậu nhóc Nguyễn Ngọc Bằng và Nguyễn Ngọc Côn đều bảo: ba là bạn – bạn trong “chiến tranh” (trò chơi game), bạn trong kể chuyện, bạn trong trò chơi “nông trại”... Đặc biệt, cả hai đều thích trò chơi nông trại với ba vào mỗi tối. Hỏi hai đứa mê ba hay mê mẹ hơn, cả hai cùng bảo: Mê cả hai! Nhưng cậu bé Côn tiết lộ một “bí mật”: ba ít la tụi con hơn mẹ.
Tôi hỏi Lân: “Điều gì khó nhất khi bạn làm cha?” “Đó là sự kiên nhẫn”, Lân trả lời. Anh bảo, nhiều lúc thấy mấy nhỏ lười muốn la lắm nhưng phải cố nén. Ép con là việc rất dễ, vì bọn trẻ sẽ tuân lời ngay nhưng chúng không thấy đó là niềm vui mà là việc buộc phải làm. Vì thế, anh tập cách truyền đạt để con hiểu ý mình, nói cách này không được thì tìm cách khác, tuyệt đối không hù doạ, không la mắng. Tôi hỏi tiếp: “Điều gì Lân thấy cần thiết nhất khi dạy con?” Anh nói ngay, đó là dạy con luôn sống theo luật. Lân kết luận: “làm bố khó lắm nhưng rất vui”.

2 - Khác với vẻ hạnh phúc của ông bố Nguyễn Ngọc Lân, các ông bố có con đang điều trị căn bệnh ung thư dĩ nhiên có vẻ mặt khác. Vẻ mặt đó không mô tả được, bạn chỉ có thể thu vào đáy mắt khoảnh khắc vừa tuyệt vọng vừa hy vọng: lúc hy vọng nhiều hơn thì vẻ mặt ấy sáng lên, còn lúc tuyệt vọng, vẻ mặt ấy sạm lại. Trong khoa nhi bệnh viện Ung bướu TP.HCM, không khó nhìn thấy những ông bố hết lòng vì con, trong đó có những ông bố một mình chăm con (vì mẹ bé đã mất hoặc bỏ đi), nhưng bên cạnh đó, bạn cũng thấy sự cô đơn của nhiều phụ nữ – người mẹ, vì chồng họ đã bỏ đi, không phải vì nhẫn tâm, mà vì sự sợ hãi của đàn ông khi phải chứng kiến nỗi đau của con.
Tôi đã thấy những ông bố vật vã trên nền gạch dưới chân giường con khi cầm kết quả giải phẫu bệnh. Tôi cũng nhìn thấy những ông bố hớt hải nửa đêm tìm kiếm nguồn máu cho con, những ông bố khóc không thành tiếng khi chờ con bên ngoài phòng mổ hay phòng ICU (chăm sóc đặc biệt). Và nay, tôi tiếp tục đối diện một ông bố khác: anh là sĩ quan quân đội rất kiên cường, thế nhưng khi cầm kết quả tái phát lần thứ ba của con trai 18 tuổi, anh suy sụp hẳn. Những giọt nước mắt nén lại trong đáy mắt, anh cảm thấy bất lực trước số phận của con, đứa con trai thông minh, đáng yêu mà vợ chồng anh đặt nhiều kỳ vọng. Anh đã bán căn nhà mặt tiền ở một con đường lớn để chữa trị cho con, sau đó mua một mảnh đất ở ngoại thành để dựng lên ngôi nhà khác, trong đó mọi ưu tiên sắm sửa đều dành cho phòng con trai. Anh và vợ đã hồi phục dần để nhìn về phía trước, khi mỗi ngày đưa con đến trường bổ túc hay đưa con đi chơi với bạn bè. Gia đình anh vui vẻ được một năm, rồi... những khối u quay trở lại. Hy vọng có một cuộc sống bình thường bỗng đổ sụp!
“Tôi đã thấy những ông bố vật vã trên nền gạch dưới chân giường con khi cầm kết quả giải phẫu bệnh. Tôi cũng nhìn thấy những ông bố hớt hải nửa đêm tìm kiếm nguồn máu cho con, những ông bố khóc không thành tiếng khi chờ con bên ngoài phòng mổ hay phòng chăm sóc đặc biệt”.

Món quà nào trong ngày Father’s Day có thể an ủi được anh? Đó chỉ có thể là sự kỳ diệu khi con anh vượt thoát được căn bệnh trong đợt điều trị sắp tới, với dự báo còn khó khăn hơn những lần trước. Tôi cầu mong món quà ấy sẽ đến với anh.

3 - Còn anh – bạn của tôi – lại là người có những ký ức ám ảnh về người cha. Những ký ức của một thời thơ ấu khốn khổ, thường xuyên bị đói, thường xuyên bị cha đánh đập, chửi mắng, bất kể chuyện gì. Động cơ lớn nhất để anh thích đi học và học cho giỏi để có học bổng là… không muốn ở gần cha. Anh đã làm được điều đó: lên thành phố học và sinh sống luôn ở đó, thỉnh thoảng mới về quê. Sau khi cha mất, anh thường lên những cơn đau khắp cơ thể mà không tìm thấy nguyên nhân, cuối cùng bác sĩ kết luận anh bị chứng trầm cảm do những ám ảnh của quá khứ.
Nhiều năm sau, anh có được cuộc sống bình thường: có việc làm tốt, có người yêu thương. Được coi là chữa trị khỏi chứng trầm cảm. Thế nhưng ký ức bị chửi mắng, bị đánh đập vẫn thường xuyên ùa về trong những giấc mơ, trong những cơn đau đầu, trong thói quen “tự bảo vệ mình” khi nằm ngủ. Trong tiềm thức của anh, cha là cơn ác mộng. Vậy mà thỉnh thoảng gặp một tình huống trong đời sống, anh vẫn nhắc đến những lời dạy của cha – người lớn duy nhất ở bên anh trong suốt tuổi thơ (mẹ mất khi anh chưa tròn hai tuổi) – và ngạc nhiên khen cha nói sao mà trúng quá. Những lời dạy về cách sống, cách làm người anh còn nhớ cho thấy hình ảnh ông bố rất thực tế (vì họ rất nghèo) mà không kém phần dí dỏm, hài hước. Một hình ảnh người cha đầy mâu thuẫn!
Không phải vô cớ mà anh rất mê trẻ con. Bất kỳ đứa trẻ con nào đi qua trước mắt, anh cũng suýt xoa như bị hút mất hồn. Thế giới trẻ em là một điều kỳ diệu mà anh muốn hoà vào với bản năng làm cha được nuôi lớn bằng sự bất hạnh của chính mình. Tôi tiếc là cha anh không còn sống. Trong quá khứ, anh đã luôn phải nhẫn nhịn cha, và sự nhẫn nhịn đó làm anh ấm ức. Chỉ bằng cách nói thẳng và làm hoà với cha, ký ức tuổi thơ mới thôi ám ảnh và trả lại cho anh một cuộc sống cân bằng.
Ben Khôi

17/06/2011

Hình ảnh người cha trong Lion king và Finding Nemo

Có hai cuốn phim hoạt hình tôi rất thích và đang cho con xem. Đó là Lion King, và Finding Nemo. Hình ảnh người cha trong phim được dựng lên thật hay và đẹp.
1. Trong Lion King là tình yêu thương của chúa tể rừng xanh dành cho con, từ khi nó mới chào đời. Người cha từng bước dạy con cách làm một vị vua hùng mạnh, chính nghĩa. Tôi nhớ hoài đoạn vị vua oai hùng ấy đối thoại với con sau một lần cứu con thoát khỏi những con linh cẩu: 
-Cha thật dũng cảm, cha không sợ gì hết
-Ta đã biết sợ. Ta sợ  mất con!
Một kế hoạch tàn bạo đã được sư tử chú sắp đặt và dàn dựng sẵn với âm mưu chiếm ngôi. Để cứu con trai, vị vua oai hùng đã phải bỏ mạng. Cảnh vua sư tử lao vào cứu con giữa hiểm nguy, và cái chết ấy đã làm bao nhiêu người xem phim cảm động, rơi nước mắt.
 Thêm nữa là hình ảnh sư tử cha trên trời như vẫn dõi theo những lúc con lang thang ra khỏi sứ sở với mặc cảm do mình đã gây ra cái chết của vua cha…
Câu chuyện còn dài nhưng tôi chỉ muốn kể về hình ảnh người cha trong ấy.

2. Khác với người cha trong Lion king, trong Finding Nemo là một người cha đã trải qua mất mát quá lớn, mất vợ và đàn con sắp chào đời bởi một con cá hung dữ. 
Sau tai nạn đau lòng, cá hề cha chỉ muốn sống ẩn mình trong bụi hải quỳ, chăm lo cho đứa con còn sót lại. Cá cha liên tục cảnh báo với con về sự nguy hiểm của biển cả, không muốn con ra ngoài sớm. Chính sự lo lắng quá mức này làm cá hề con là Nemo khó chịu, cho rằng điều đó là vô lý, là do bố sợ. Ngay ngày đầu đi học, để phản đối bố, Nemo bơi ra dòng nước, bơi đến bên một chiếc tàu và chú hốt hoảng gọi bố khi bị thợ lặn vớt lên. Cá cha liều mạng bơi theo nhưng không kịp. Từ đây hành trình vượt đại dương lặn lội đi tìm con với những hiểm nguy bắt đầu.
Một hình ảnh dễ thương là cá cha vẫn luôn nuôi hy vọng, ngay cả lúc tuyệt vọng vô cùng vì đường đi khó khăn, theo dòng hải lưu, gặp nhiều nguy hiểm, được rùa biển cứu giúp, khi tỉnh lại cá cha tiếp tục đi và không quên hỏi thăm rùa biển sống được bao nhiêu tuổi để mai này trả lời cho con – câu hỏi mà ngày trước Nemo thắc mắc.
Người xem thật sự nhói lòng với nét mặt tuyệt vọng của cá cha khi tìm đến nơi và thấy con mình đã chết – sự thật là Nemo giả chết để tìm cách ra đại dương.

Câu chuyện kết thúc với cảnh hai cha con vừa gặp lại nhau trong phút chốc, Nemo lại muốn làm một việc nguy hiểm là phải chui vào lưới để cứu một cô cá đã từng giúp hai cha con. Cá cha sợ rằng việc này sẽ khiến ông mất con lần nữa, nhưng ông nhận ra rằng ông phải để con trai làm điều ấy. Con đã trưởng thành.

13/06/2011

Hoa - lá phượng

Mình thấy hoa phượng thường đẹp khi nhìn từ xa xa ở trên cây hơn là hái xuống nhìn gần.  Mặc dù  mình hay thấy mấy tấm ảnh chụp các nữ sinh mặc áo dài nhón nhón lên kéo nhành phượng, he hé một góc chỗ cái eo nhìn rất dễ thương. 

Xa Xa, nhìn hoa như những đốm lửa. Từ lâu, đã quen  nhìn hoa là biết hè về. Khi nhìn gần ,màu của phượng rất chóa. Vì vậy nên mình không chụp gần mà chỉ chụp xa xa.


Còn đây là lá phượng sau khi bay vòng vèo trong gió.
.
Cũng một góc sân đó nhưng sau khi cơn gió thổi qua, những chiếc lá nhỏ đã tạo thành hình khác


Bà nội chồng



 đồi cát- ảnh từ internet
Bà mất được ba tuần.


Mình không có nhiều kỷ niệm với bà. Nhưng bà và nhà nội là chỗ mình có được một chút thân tình mỗi khi về nhà chồng, từ cái ngày mới mẽ. Có được một lúc mình không bị xét nét, không bị xỏ xiên, không nặng nhẹ... Nhớ câu bà hay nói mỗi khi chồng đưa mình xuống thăm bà: Con muốn ăn gì nội nói cô Tư làm ăn, thích bánh xèo ở đây phải không...


Bà mới ngoài bảy mươi, nghe kể, cơm tối xong bà nói mệt, đưa lên bệnh viện gần nhà thì càng lúc càng mệt rồi từ từ bà đi, thật nhẹ nhàng nhanh chóng nên mọi người cứ như không tin vào điều đó.


Hôm chôn bà, trời đang nắng chan chát mà nửa tiếng trước khi động quan lại chuyển mưa to. Mọi người ở đó nói sao hôm nay mưa mà không gầm gừ báo trước gì hết vậy, lạ thiệt. 
Con đường dẫn vào đọng cát nơi chôn bà buồn và vắng lặng. Trời chiều mưa to càng thêm buồn. Nơi bà nằm là một đồi cát trắng với những ngôi mộ dày đặc, không có nhiều cây cối, chỉ có mấy cây keo lơ phơ trước gió. 


Mình nghe nói ngày trẻ bà hát cải lương hay lắm, bà lấy chồng rất sớm, sinh một hơi mười người con... Ba bé Na là cháu lớn nhất của bà. Mười người con của bà giờ ai cũng có nơi chỗ, cuộc sống ổn định.


Nhớ bốn năm trước ông mất, còn có bà bày biểu con cháu từng cái lễ cúng kính, từng món đồ dùng cho đúng việc. Nay trong đám của bà, con cháu cứ lúng túng, quấn cả lên quên đằng đầu đằng đuôi. Càng thấy sự trống vắng trong từng việc.

Giờ bà nằm gần ông, hết sứ mệnh một kiếp người.
Hôm bà mất là cuối tháng năm, cây phượng già trước sân cứ vô tình, đung đưa những chùm hoa đỏ rực. 

11/06/2011

Mực rim nước mắm

Hôm nay thấy thèm món mực rim nước mắm.
Vì món này thường phải bỏ tiêu nhiều cho cay mới ngon. Mà Na thì không ăn cay được nên lâu thiệt lâu mới nấu một lần.


Nguyên liệu:
 -mực ống
 -gia vị: củ hành tím, tỏi, gừng, tiêu hạt, muối, đường.

Cách làm: 
Mực ống làm sạch, lấy cả đầu mực. Giã nhuyễn hành, tỏi, tiêu hạt. Gừng xắt sợi nhỏ, cho khoảng 5 sợi vào bụng mực. Ướp mực với hành, tỏi, tiêu đã giã nhuyễn (dùng tiêu giã sẽ ngon hơn tiêu xay nhuyễn) cùng với một ít dầu ăn, một ít muối, đường trong khoảng 15 phút cho thấm.
Bắc hỗn hợp trên lên bếp, để lửa riu riu, trở qua lại cho đều từng bên mực. Chế một ít nước mắm ra chén, pha thêm nước lọc, rồi châm thêm vào nồi, rưới từ từ lên mực cho đến khi mực săn lại.
Món mực rim này ăn kèm với dưa chuột ngâm chua và dưa món, củ kiệu.


Món này lúc trước bỏ lên NLĐ, giờ còn trên online thì không thấy hình.

10/06/2011

Làm bướm bằng hoa phượng

Hôm bữa bên nhà chị Đậu, nghe chị Tanya nhắc chuyện làm bướm bằng hoa phượng, nhớ Na có mấy tấm ảnh ấy nên bỏ lên đây.
Ba bạn chở bạn đi công viên, thấy hoa phượng rụng, lượm ngắt cánh hoa làm cho bạn con bướm hoa phượng



Bạn chăm chú nhìn, có vẻ lạ lẫm.


Rồi bạn ra vẻ rất thích con bướm phượng này.

ảnh này thì không biết bạn đang cầm cái gì nữa
Khuyến mãi thêm cái ảnh bạn ngồi ngắm hoa nữa nè. :)





07/06/2011

Có lời

Ngày này của năm 1980, mình chui ra với đời. :).Ba viết vội lại mấy dòng đằng sau tờ lịch của ngày hôm ấy:
bảy tháng sáu con ra đời, bảy giờ bốn lăm, lúc trời trong xanh, cân nặng hai ký tám ròng.

Mình vẫn thường nói với mẹ rằng mẹ có lời lắm nha. Hồi đó, năm 1981, tại bờ biển Nha Trang, nó có như vầy :

 Vậy mà bây giờ nó như vầy:


Hồi đó  mẹ ẵm nó như vầy:
 Rồi bây giờ nó ẵm thêm một đứa như vầy

Hổng biết cỡ ba chục năm sau con mình nó có đùa với mình như vậy không nhỉ!

Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...
There was an error in this gadget