My photo
saigon, Vietnam
Vui buồn ghé qua

blast


"Không bè bạn, thế giới chỉ còn có hoang vu"


28/04/2011

Áo mẹ áo con - đầm hồng

Mẹ nghĩ đến việc hai mẹ con cùng mặc chiếc áo  màu hồng. Thế là tham khảo, thêm thắt cho kiểu áo, đi mua vải cho từng khâu và cắt may. Nhưng mà nửa chừng, tới công đoạn cái viền tay áo và cái cổ cánh sen thì mẹ chịu, không cắt cho tròn được. Vả cả mồ hôi, định may cổ bằng bèo dún...

Còn một cách cuối cùng là hai mẹ con lọt tọt đem ra cho chị thợ may gần nhà, rất là thân thiết, nhờ chị hoàn thành nốt  theo ý  mình và ngồi cùng may với chị ấy.

Tự nhủ,  lần sau mà may áo mẹ áo con nữa chắc chỉ dám may áo ngủ thôi. hờ hờ... Nhưng mà chưa biết có khi lại hí hoáy tiếp. :)
Mẹ thích cái đai hoa ngang bụng, là một tấm vải vụn phía trên trơn để dành làm cổ và tay, phía dưới có sẵn hoa như thế. Ban đầu chỉ định tìm vải thôi, có thêm phần hoa là ngoài dự định, thích lắm lắm.

Na thích mặc áo này lắm . Mặc đi học suốt thôi. Một buổi sáng chuẩn bị đi học, bạn chịu khó làm mẫu cho mẹ chụp nè.




sao bạn lại lót giấy ngôì bệt thế kia?


PS: áo này may lâu rồi. Nay Na mặc đã ngắn qua gối. :) . Thêm cái hình hồi đó mặc "chạy lòng vòng" đám cưới người nhà:

26/04/2011

bà Trần Lệ Xuân, những điều không như "người ta" vẫn nói.

đọc bài này trên  BBC có một số điều không như "người ta" vẫn nói.  Nhưng mà luật sư này là họ Trương hay Trần nhỉ, sao trang thì để Trương, có trang lại để là Trần

'Bà Nhu như tôi từng biết' (phần 1)

Bà Trần Lệ Xuân

Bà cố vấn Ngô Đình Nhu

Sinh năm 1924 tại Hà Nội
Tốt nghiệp tú tài trường Albert Sarraut
Kết hôn với ông Ngô Đình Nhu năm 1943
Sống lưu vong từ năm 1963 sau khi có đảo chính ở miền Nam Việt Nam

Người được coi là như là cựu 'Đệ nhất Phu nhân' của nền Đệ nhất Cộng hòa ở miền Việt Nam, bà Trần Lệ Xuân, vừa qua đời ở tuổi 87.
Bà là vợ của ông Ngô Đình Nhu, em trai Tổng thống Ngô Đình Diệm.
Tin bà Trần Lệ Xuân qua đời được loan báo tới các phương tiện thông tin đại chúng từ luật sư Trương Phú Thứ, một trong số ít người có tiếp xúc, trò chuyện với bà trong những năm gần đây.
Từ Seattle, Hoa Kỳ, ông Trương Phú Thứ cho BBC biết:


LS Trương Phú Thứ: Tôi được biết bà Nhu nằm viện đâu chừng ba tuần lễ trước khi qua đời. Khi bà thấy mệt quá thì bác sỹ họ đưa vào trong nhà thương nằm trong tình trạng rất yếu, gần như không nói được nữa.
Tới Chủ nhật vừa rồi thì tôi nhận được điện thoại của gia đình bà từ bên Rome, nói bà đã qua đời vào lúc 2 giờ sáng giờ địa phương. Tất cả ba con của bà đều có mặt lúc ấy.
Trước khi mất khoảng ba năm, bà Nhu ở nhà với con trai cả là Ngô Đình Trác, tại Rome (Ý). Cô con gái út là Ngô Đình Lệ Quyên cũng ở nhà đó, trong tầng hầm. Cả gia đình ở với nhau rất vui vẻ hòa thuận. Vậy cho nên bà qua đời là cả gia đình có mặt.
Con trai thứ của bà Nhu là Ngô Đình Quỳnh thì sống và làm việc bên Bỉ.
BBC: Vậy thông tin nói bà Trần Lệ Xuân sống một mình trong biệt thự xa hoa lộng lẫy mà bạn của bà tặng thì là tin thất thiệt?
LS Trương Phú Thứ: Tin đó cũng như tin mà một vị tự xưng là sử gia tung ra, rằng bà Nhu có tới 17 tỷ Mỹ kim từ những năm 1960-1961. Tôi chỉ hỏi liệu hồi đó mang cả Sài Gòn ra bán có thu được 17 tỷ Mỹ kim hay không!
Thứ hai nữa, sau vụ đảo chánh 1963 bà Nhu phải ở trong một căn phòng studio chật chội, không có phòng ngủ, với bốn đứa con, chứ làm gì có lâu đài xa hoa như họ nói.
Cũng như là thông tin bà bị mất trộm một số tiền lớn ở Rome, hay năm 1963 bà đi mua đồ trang sức trị giá 30.000 đôla ở New York mà quịt không trả... Toàn chuyện họ bày đặt ra, đâu có được.
BBC: Thưa, lần cuối cùng ông có tiếp xúc với bà Trần Lệ Xuân là khi nào?
LS Trương Phú Thứ: Lần cuối tôi nói chuyện với bà là chừng cách đây hơn hai tháng. Lần ấy bà còn khỏe lắm, tiếng nói khỏe và rất to, trong cuộc nói chuyện bà còn cười rất vui vẻ. Vậy mà tôi cũng không ngờ bà suy sụp mau lẹ như vậy.
BBC: Và các cuộc nói chuyện của ông với bà Trần Lệ Xuân là để bàn thảo về cuốn sách của bà ấy phải không ạ?
LS Trương Phú Thứ: Vâng, đúng là như vậy. Bà Nhu viết bằng tiếng Pháp vì tiếng Việt bà viết không được giỏi nhưng tiếng Pháp của bà thì anh bạn tôi là Nguyễn Kim Quý, tiến sỹ văn chương Pháp, phải công nhận là lối hành văn của người rất giỏi Pháp văn.
Bà học trường Tây, có tú tài phần hai và cũng sống ở Pháp nhiều năm. Hồi tôi đi thăm bà lần đầu bên Paris năm 2002, bà sống một mình trong một căn hộ bên đó.
Lại nói về điều kiện sinh sống thì căn hộ đó của bà trông cũng rất bình thường, không thể so được với nhiều căn hộ bên Mỹ, mà lại tận trên tầng lầu thứ 11. Người già mà có tiền ai người ta chịu sống như vậy chứ?
Cuốn sách của bà Nhu thoạt ra dự tính sẽ phát hành vào tháng 9 năm nay, thế nhưng với cái chết đột ngột của bà thì chúng tôi phải tạm hoãn phát hành để truy cứu cho thật cẩn thận, không thể vội vàng được.
Vậy cho nên cuốn sách chắc sẽ ra trễ hơn độ dăm ba tháng.
BBC: Lần đầu tiên ông yết kiến bà Trần Lệ Xuân thì ấn tượng của ông như thế nào ạ. Ông có ngỡ ngàng vì người thực khác xa với tưởng tượng không?
LS Trương Phú Thứ: Cái hình ảnh mà hồi xưa chúng ta hay xem trên báo chí là hình ảnh một phụ nữ 28-29 tuổi, trẻ và đẹp. Nhưng hình ảnh của bà Nhu khi tôi gặp bà lần đầu là hình ảnh một bà cụ, tất nhiên là có khác nhau.
Tôi thì không ngỡ ngàng, vì biết ai cũng phải như thế, con người ta ai mà chẳng phải già đi. Tất nhiên vẻ đẹp bên ngoài thì không thể giống như hồi xưa.

Bàn tay người Mỹ

Bà Trần Lệ Xuân trước tượng Hai Bà Trưng - hình trên tạp chí LIFE
Bà Trần Lệ Xuân khi còn ở Sài Gòn
BBC: Thế nhưng còn sự quyền uy của người phụ nữ từng được cho là một thời khuynh đảo chính trường, ông có cảm thấy điều này không ạ?
LS Trương Phú Thứ: Thực ra, bà Ngô Đình Nhu có quyền lực gì? Giống như một cô ca sỹ, hát một bài có người khen kẻ chê, thì bà Nhu cũng vậy.
Bà là vợ của một ông cố vấn, thậm chí còn không có sự bổ nhiệm chính thức của chính phủ. Vì ông cố vấn là em của ông tổng thống nên ông giúp ông tổng thống mà thôi chứ đâu có giấy tờ gì.
Nói vì bà Nhu khuynh đảo mà chế độ sụp đổ là điều sai lầm.
Quyết định lật đổ chính quyền Đệ nhất Cộng hòa và thủ tiêu anh em ông Tổng thống Ngô Đình Diệm - Ngô Đình Nhu, không phải là quyết định của người Việt Nam, mà là của người Hoa Kỳ. Đó là quyết định của một nhóm siêu quyền lực đứng sau tòa Bạch ốc của Hoa Kỳ, vì lợi ích của nước Mỹ mà họ làm vậy.
Ông Ngô Đình Diệm hay ai khác lúc đó làm tổng thống thì chắc đều chung số phận ấy cả.
Mà chúng ta thấy, ông Tổng thống J.F. Kennedy, chỉ có trì hoãn hoặc từ chối thi hành đòi hỏi của nhóm quyền lực đó mà cũng bị ám sát chết dưới con mắt chứng kiến của hàng nghìn người. Tổng thống Mỹ còn như vậy, huống hồ là tổng thống của nước Việt Nam?
BBC: Vâng nhưng thưa ông, chúng ta cũng không thể quên rằng bà Nhu được coi như Đệ nhất Phu nhân một thời vì ông Ngô Đình Diệm không lập gia đình, bà còn là dân biểu, Chủ tịch Hội phụ nữ. Và nhiều người cũng chưa quên những câu phát ngôn gây tranh cãi của bà, như trong chiến dịch đối với Phật giáo, vụ Hòa thượng Thích Quảng Đức...
LS Trương Phú Thứ: Tôi thì thấy rằng đa số vụ, người ta muốn nhắm vào ông tổng thống, nhưng không biết làm cách nào. Ông Tổng thống Ngô Đình Diệm không phải thánh nhân, tất nhiên ông cũng có sai lầm.
Nhưng họ không bới móc tấn công được gì ông ấy, nên họ quay ra tấn công bà Ngô Đình Nhu.
Tuy nhiên, trong các cuộc nói chuyện của tôi với bà Nhu, chúng tôi không bao giờ nói chuyện chính trị cả, ngay cả những chuyện xảy ra với bản thân bà lúc đó.
Chúng tôi nói những chuyện khác, những điều rồi sẽ nằm trong cuốn sách sẽ phát hành trong tương lai.
(Còn tiếp)

----Phần 2: ở đây

20/04/2011

làm hoa




Hồi lâu có lần nhìn người ta làm hoa, về bắt chước. Hai mẹ con lọ mọ làm được giỏ hoa này. Na hí hoáy phụ mẹ những chi tiết lặt vặt.

Hoa và lá được làm bằng vải voan thun. Nhưng mà đừng ai hỏi là hoa gì nhé. Chỉ biết là làm hoa giả thôi  và làm ngẫu hứng, đại khái, gắn làm sao cho nó ra cái hoa chứ không biết ngõ làm cho giống thật giống một hoa gì đâu. Lấy cây khô gắn vào, mua thêm con chuồn chuồn ớt gắn lên nữa là ra giỏ hoa này.



làm từ cái này


13/04/2011

Áo cưới mặc chung



Năm đó, mình sinh con được ba tháng nghe bạn làm đám cưới. Cái gì cũng chuẩn bị sẵn sàng. Váy cưới hai cái. Chỉ có áo dài làm lễ là bạn chưa may. Bạn giống mình, thích áo dài lễ không kiểu cọ. Mình đưa áo lễ của mình cho bạn coi, bạn thử vào vừa khít, thế là bạn mặc áo cưới của mình. 

Mình cười, hỏi bạn: "Có tin không? Người  ta nói mặc áo cưới của người nào là sau này hay bị giống lặp lại lắm đó". Bạn bảo: "Như vợ chồng mày thì càng tốt chứ sao". Rồi hai đứa cùng cười.

Ở chung với nhà chồng, bạn cũng có những điều mệt mỏi như mình từng có, dẫu mình không ở chung. Nghe bạn kể chuyện, mình ngồi yên, không muốn kể thêm chuyện mình, thêm buồn.

Con gái đầu lòng được một tuổi thì nghe nói bạn quyết định ly hôn. Bạn bảo ngán ngẩm rồi. Thà một mình nuôi con còn hơn cứ phải  mệt mỏi với những chuyện đâu đâu, chẳng giúp ích gì được cho mình. Cách suy nghĩ của mỗi gia đình khác nhau, không hòa nhau được. Chồng thì lở dở lương ương, chẳng quyết đoán gì hết...

Mình khuyên bạn bỏ ngoài tai hết đi. Như mình. Chưa gì đã  bảo mình xấu như Chung Vô Diệm mà ác như hồ ly Đắc Kỷ, cũng ráng nín. Người ta nói nọ nói kia ngay trên bàn ăn, nuốt không nổi cũng im. Bầu bì, bị nói nặng lời, cũng im. Mỗi lần về nhà chồng, cứ thường nghe những câu châm chọt, đại loại như mấy đứa tuổi con khỉ nó khôn lắm... Nói với con gái mình: mai mốt tóc suôn giống mẹ cho nó sướng, gì cũng có người ta phục vụ, chứ đừng có tóc dợn dợn như ba con khổ, nghe mà ứa nước mắt. Con người ta làm việc ở công ty nào không ổn cũng là do mình, mất việc cũng do mình, im luôn... Nói chung là chỉ có con người ta thì tốt còn mình là cái gì gì đó rất tệ, cũng im.

Bạn nhìn sửng mình, bảo "Cứ tưởng trước giờ mày rất ổn?" Mình cười, "Không nhắc tới nó thì nó ổn thôi".
Bạn bảo không thích như mình. Cái gì cần là bạn nói thẳng, rồi yêu cầu cả chồng phải giải quyết. Mới đầu thấy chồng còn được giờ thì không hòa hợp nổi nữa.

...dằng dai dằng dai... rồi cũng xong. Bạn nuôi con, dứt khoát và tươi tỉnh hơn, đẹp hơn ra. Mình nhìn bé con còn nhỏ xíu, đau lòng.

Cùng năm, gia đình mình xảy ra chuyện, xảy ra những việc mà mình chưa từng ngờ tới. Hiểu rõ lòng người hơn. Mình vật vã trong nỗi đau buồn. Mình muốn làm như bạn, cho xong. 
Bạn lai ngậm ngùi bảo:"Thôi, giữ được thì giữ cho con nó vui, nhịn được là tốt. Rồi người ta cũng khác. Cho qua đi, trừ khi hai người không còn nghĩ tới nghĩa tình thì hết nói". Nghe bạn nói, im lặng. Suy nghĩ nhiều.

 Mình nhìn con, rồi đi qua từng chặng của nỗi buồn. Không quan tâm đến những điều đã từng àm mình khóc tủi khóc hờn nữa. Nơi nào không thích thì mình không tới. Không buồn, không nghĩ ngợi. Không bắt ai phải hy sinh cho ai nhưng mình biết sống cho mình, cho con mình, cho ai biết thương yêu mình. 

06/04/2011

Có gì đó giống nhau

có hai tấm ảnh của Na mẹ chụp ở hai thời điểm khác nhau, cách nhau tới 3 năm, nhưng mà hình như có gì đó giống nhau. Cũng cùng một cách chạy, một nét điệu đàng, một kiểu nghiêng nghiêng


Ảnh này là lúc Na được 2 tuổi, tết năm 20008



Ảnh này lúc na 5 tuổi, tết năm nay, 2011
Na đang chạy chơi trong sân nhà ngoại

05/04/2011

sắp tới hè mới kể chuyện tết - thác Yangbay

Năm nay mình ăn tết thật vui Na hen. Mấy năm rồi, năm nào cũng không ở lâu với ông bà ngoại được. Năm thì không về, năm thì về được có 30, mồng 1, mới sáng mồng hai đã lo lên xe. 


mọi năm đều chụp Na với biển Nha  Trang, năm nay ba mẹ cho Na lên núi, lên thác chụp hình.


Na đang ngồi ở thác Yang bay
Na nói: Cái gốc cây này nhìn như con hươu cao cổ vậy mẹ.

               Tức cảnh ở thác Yangbay, mẹ Na thi dáng cùng gốc cây.:)
cho Na chụp với xe ngựa làm kỷ niệm.

Mẹ thích ảnh này của Na với ông  bà ngoại,trông con người thật thoải mái với thiên nhiên 



 Rừng râm sâu sâu.... hihi - bà ngoại phải ôm một đống đồ lỉnh kỉnh của Na

đi men theo lên phía trên của con suối




Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...
There was an error in this gadget