My photo
saigon, Vietnam
Vui buồn ghé qua

blast


"Không bè bạn, thế giới chỉ còn có hoang vu"


19/05/2010

nhìn ra bụi chuối mà nhớ mà mong.

Gần một năm trước, hai đứa chở nhau đến vùng đất này, có căn nhà sẵn nho nhỏ. Ngày ấy nhìn ra khoảng đất trống rất rộng bên hông của ai đó, vợ rùng mình bảo chồng, em sợ. Chồng nắm bàn tay bé nhỏ của vợ, bảo lúc nào cũng có anh, em không ở một mình đâu mà sợ.
Rồi căn nhà nhỏ ấy được sửa san cho lớn thêm chút. Tổ ấm nhỏ xinh bao năm mơ ước của đôi vợ chồng trẻ. Còn dư chút đất để trồng hoa, vợ nhớ câu: gió đưa bụi chuối sau hè…, nhờ chồng kiếm cho em cây chuối trồng ngay trên đầu hè.
 Chồng cũng trồng cây chuối thật, còn thòng thêm một câu dọa vợ: Mai này trời mưa mà anh chưa về kịp, em ngồi nhà nghe tiếng mưa trên tàu lá chuối não nuột thì đừng có mà khóc than nha. Vợ cười cười. Chồng cũng biết, trong một năm, vợ sợ nhất là những ngày trời mưa gió. Mưa mà người thân chưa về là vợ ở nhà lo lắng, bồn chồn không yên, là sợ...
-------
Rồi  vợ cũng có những ngày ôm con ngồi  buồn trong căn nhà bên mảnh đất trống ấy mỗi khi chồng đi công tác xa.
Rồi vợ có những hôm một mình… Một mình thức trắng cùng những nỗi đau
Chiều nay trời gầm chuyển mưa, vợ chợt giật mình, nhìn ra bụi chuối bên đầu hè, nhớ lời chồng nói mà buồn, mà sợ trời mưa thật. Thầm cầu cho trời lùi lại cơn mưa đầu mùa.
 Buồn buồn nhìn ra bụi chuối mà nhớ mà mong.
Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...
There was an error in this gadget