My photo
saigon, Vietnam
Vui buồn ghé qua

blast


"Không bè bạn, thế giới chỉ còn có hoang vu"


13/12/2010

khó chịu

 Mình đọc loạt nài tâm sự của các chị về mẹ chồng trên VnExpress, lai nghĩ, khó chịu trong lòng.
Tại sao có những nhà chồng cứ chen vào cuộc sống của con cái như thế. Không lẽ nhìn gia đình con tan rã, nhìn cháu mình mất mẹ mất cha mà không chút áy náy gì sao?

30/09/2010

tháng chín mưa dầm trên mái ngói

                       -----------    cho ngày cuối tháng chín.

Đà Lạt tháng 1.2010



"tháng chín mưa dầm trên mái ngói
nguời ra đi chia nửa trời sầu
chẳng lẽ như chim lười biếng hót
mà người thì thôi đã quên nhau..."

Không biết mấy câu thơ này của ai nữa. Mình tình cờ đọc được trên tờ Tuổi trẻ chủ nhật- giờ thành Tuổi trẻ cuối tuần- vào một ngày trời mưa lâu lắm rồi, dễ chừng mười lăm năm.

Ngày ấy, mình chỉ đọc lướt qua mà nhớ mãi, lời nhẹ nhàng mà nghe buồn thúi ruột. Ngày ấy, nhà ba mẹ mình là mái ngói thật, mỗi lần nghe tiếng mưa trên mái ngói lại nhớ câu thơ ấy. Và ngày ấy, chỉ nhớ thơ ngẫm ngẫm buồn buồn theo thơ chứ không có tâm trạng gì.

Giờ ở Sài Gòn đâu có mấy nhà mái ngói thật. Toàn là mái tôn hoặc là mái tôn giả ngói.
Nhà mình cũng mái tôn.
Tiếng mưa trên mái tôn nghe lộp độp lộp độp chát tai chứ không như tiếng mưa tí tách trên mái ngói.

Không có mái ngói thật nhưng nỗi buồn thì có thật. Cho dù nỗi buồn ấy không phải đúng ngay vào tháng chín mưa dầm. Cho dù nỗi buồn ấy từ một tháng xa nào trong ký ức và đã núp vào đâu đó phía sau những niềm vui.

.... "tháng chín mưa dầm trên mái ngói"!

26/09/2010

Hoa phong lữ

Có mấy tấm ảnh hoa này chụp lâu rồi. Màu đẹp, hoa đẹp nhưng mà mình không biết tên hoa gì hết.




22/09/2010

bao tử cá ba sa xào măng chua.

Tuần này sẽ làm món này.
món này lúc truớc mình đã giới thiệu trên báo. Bao tử cá ba sa này dễ làm, có thể xào với bông hẹ cũng rất thơm ngon. Trên hình là măng luộc chứ khg phải măng chua vì lúc đó đang cần hình gấp lại khg có sẵn măng chua nên mình làm măng luộc luôn, tuy vị sẽ khác hơn một chút
cách nấu ở đây



20/09/2010

áo tím nhún ngực




áo lúc chưa kết dây
Trong các kiểu áo thì mẹ thích may áo nhún ngực này cho na nhất. Vì hai lý do.
-Na bảo áo kiểu này mặc vào mát cái lưng.
- Còn mẹ thì thích là do may kiểu này rất nhanh.


Kêu Na làm mẫu cho mẹ chụp hình mà nàng ta cứ nhảy tới nhảy lui múa hát, làm ảnh nào cũng bị nhòe hết, chỉ được mỗi cái này.

27/08/2010

nhớ ngày thơ bên mẹ


ảnh từ bloghttp://blog.angelayosten.com/2010/08/1st-day-of-school-and-25-yr-old-dress.html

Tuổi thơ của tôi khắc đậm với hình ảnh cô bé con chừng bốn năm tuổi cứ chiều chiều  chạy ra đầu ngõ đón mẹ đi dạy về. Buổi tối, cô bé con ấy ngồi chơi bên rỗ len sợi, vọc những cọng len xanh đỏ đợi mẹ ngừng đan áo để đi ngủ. Cũng có khi cô bé ngủ quên bên rỗ len nhiều màu sắc ấy. Mẹ ngừng đan ẵm vào giường rồi vội trở ra đan tiếp để kịp giao áo cho người ta...

Tự dưng hôm nay nhìn mẫu áo này lại nhớ ngày bé thơ chi lạ.
Hồi bé tôi cũng được mẹ  khâu cho vài chiếc áo theo kiểu như vậy. Tôi  rất thích và vẫn thường mua áo có kiểu móc như vầy cho con mặc. Không biết có khó lắm không, tôi chưa khi nào hỏi mẹ thử xem bắt đầu làm như thế nào. Mới hay mình chưa kịp học từ mẹ nhiều thứ thì đã phải đi khỏi nhà. Cái ước muốn được ở gần mẹ lại càng làm tôi tủi trong lòng.

Câu chuyện được kể lại trên blog của mẹ cô bé mặc chiếc áo này  thật hay. Cô bé sẽ rất vui và một điều chắc chắn là  mai sau nhớ lại câu chuyện mẹ cô bé kể, cô sẽ thấy hạnh phúc vô cùng.

21/08/2010

hoa cải ở Đà Lạt


Nhắc đến hoa cải, thường nghĩ ngay đến một vùng ven sông nào đó ngoài Bắc hay vùng ven Hà Nội.  Hoa cải này chụp ở vùng ven  Đà Lạt, cùng lúc chụp với hoa bìm bìm. 
Bé Na làm dáng bên hoa cải. Ảnh này có đủ xanh đỏ tím vàng luôn! :)
Mùa Hoa Cải  (nghe nhạc)
Lê Vinh, thơ Nghiêm Thị Hằng
Có một mùa hoa cải
Nở vàng bên bến sông
Em đang thì con gái
Đợi anh chưa lấy chồng

Có một mùa hoa cải
Nắng vàng trong mê mải
Cầm tay em bối rối
Anh nói lời yêu thương ...

Na khoái chí nhìn từng nụ hoa cải








20/08/2010

cháo lươn và giun đầu gai

ảnh từ internet

Buổi sáng, Na đứng nhìn mẹ rửa lươn để nấu cháo cho Na rồi hỏi:
- mẹ ơi mẹ có dám cầm con lươn lúc còn sống không?
-không đâu con
-mẹ chỉ dám cầm lúc nó chết thôi hả?
-ừ, nhưng mà ngày trước kể cả lúc nó chết mẹ cũng không dám làm đâu. Từ khi có con, mỗi khi thực đơn của con đến món cháo lươn thì mẹ lại ráng cầm nó, rồi bi giờ thì mẹ quen dần rồi.
Na im lặng một hồi ngẫm nghĩ rồi đột nhiên kêu lên:
-mẹ ơi, con thương mẹ nhiều lắm!
mẹ ngồi ngẩn ra một hồi. :)) rồi cười toe với Na. Hôm ấy Na ăn tô cháo lươn ngon lành. chả uổng công mẹ nhắm mắt làm luơn. Vì cứ mỗi lần đi mua lươn, tuy người bán hàng đã làm hết, mình về chỉ có chà sạch rồi nấu vậy mà mẹ cũng sợ lắm.

Buổi chiều, mẹ đọc trên báo Sài Gòn tiếp Thị, thấy thông tin có người bị mắc giun đầu gai do ăn lẩu lươn, tự nhiên thấy ê cả người. Giun đầu gai này là mẹ nghe rất nhiều trường hợp và sợ lắm . Không biết trong thực đơn của con có nên có món cháo lươn nữa không nhỉ! .

12/08/2010

Mang bầu gần 2 năm vẫn chưa đẻ - Sao lại có chuyện vậy nhỉ!

http://www.vnexpress.net/GL/Doi-song/2010/08/3BA1F251/
Mang bầu gần 2 năm vẫn chưa đẻ

Ảnh minh họa: Topnews.in.
Chồng sản phụ cho biết, khi đi khám thai ở tháng thứ 3, vợ anh được dự sinh là vào 5/9/2009, nhưng đến nay, thai được 21 tháng mà chưa chào đời. Tuy nhiên, theo chuyên gia sản khoa, chuyện này không thể có.
Trao đổi với VnExpress.net hôm nay, anh Dương Văn Tuấn, 31 tuổi (huyện Hiệp Hòa, Bắc Giang) cho biết, vợ anh là chị Nguyễn Thị Chiến, 25 tuổi đã mang thai được 21 tháng, nhưng vẫn chưa sinh.
Anh Tuấn kể rằng, khi có thai được khoảng hơn một tháng, vợ anh đã biết vì thấy tắt kinh và nghén, thèm của chua. Tuy nhiên anh chị đợi thai được 3 tháng mới đi khám. Tại bệnh viện thị trấn, bác sĩ khám và siêu âm cho biết, thai nhi trong bụng chị khỏe mạnh, là con trai, và dự đoán đến đầu tháng 9 chị Chiến sẽ sinh.
Tuy nhiên, đến ngày dự sinh, chị Chiến vẫn chưa có dấu hiệu đau đẻ. Lo lắng, anh đưa vợ đi khám thì được bác sĩ thông báo rằng gia đình cần tiếp tục đợi vì chị Chiến chưa chuyển dạ, và vì nhau thai còn bám chặt, chưa long ra chút nào nên không thể mổ vì có thể gây băng huyết, nguy hiểm cho tính mạng của mẹ.
Suốt hai tháng sau đó, chị Chiến không hề có dấu hiệu sắp sinh, dù vẫn cảm nhận thai nhi đạp thường xuyên trong bụng. Khi thai được 11 tháng, quá sốt ruột, vợ chồng chị đã ra Hà Nội khám và các bác sĩ tại đây vẫn khẳng định chị chưa thể sinh được và phải tiếp tục đợi.
Khi được hỏi đến những giấy tờ khám bệnh, kết quả siêu âm, anh Tuấn nói rằng, hiện tại, gia đình anh đã gửi hết hồ sơ xuống Hà Nội nên không có trong tay. Hơn nữa, vì lo siêu âm nhiều ảnh hưởng đến thai nhi nên suốt quá trình mang thai, vợ anh thường chỉ đi khám để kiểm tra xem con có khỏe hay không thôi, chứ ít khi siêu âm.
"Suốt gần một năm qua tôi không dám đi làm vì lúc nào cũng trong tình trạng chuẩn bị chờ vợ đẻ. Nhưng giờ, khi cái thai đã được 21 tháng thì tôi không thể đợi thêm nữa. Các bác sĩ Bệnh viện Phụ sản Trung ương hẹn vợ chồng tôi đến 20 tháng này sẽ ra để hội chẩn lần cuối xem đã mổ được chưa. Nhưng tôi sốt ruột quá rồi, ngày mai tôi sẽ đưa vợ tới viện luôn", anh Tuấn bộc bạch.
Tiến sĩ Trần Danh Cường, Trưởng khoa sản 1, Bệnh viện Phụ sản Trung ương, cho biết, đây là một trường hợp rất lạ.
Theo ông, không có thai nào có thể sống quá 45 tuần trong bụng mẹ. Với những bệnh nhân tới khám ở viện, nếu có thai tới tuần thứ 42 mà chưa sinh, bác sĩ sẽ yêu cầu ở lại viện để theo dõi xem thai có suy không và sẽ lấy thai ra.
Ngoài ra, theo ông Cường, về chuyên môn sản phụ khoa không có hiện tượng "long rau" mà chỉ có "bong rau" và hiện tượng này chỉ xảy ra sau khi sinh xong, vì thế, việc mổ lấy thai không liên quan gì đến việc nhau bám chặt hay đã bong.
"Không một bác sĩ sản nào lại để cho thai phụ mang bầu 21 tháng", ông Cường khẳng định.
Vương Linh

05/08/2010

Hoa khế - "... Nhà ai hoa khế đong đưa ..."


"Mưa chiều thứ bảy tôi về muộn
cây khế đồi cao trổ hết bông"- Phạm Công Thiện
Mình rất thích hoa khế. Không chỉ là hoa, mà là hình ảnh cây khế nghiêng nghiêng cành đong đưa chùm trái, là nhánh cây da cằn khô, bỗng nở ra một chùm hoa tim tím. Là bông khế rụng li ti tím một góc sân nhà. Có lẽ từ ngày bé thơ thường nghe hai câu thơ trên của Phạm Công Thiện mà thành ra thích chăng. Hồi đó, một thời các đài truyền hình chiếu phim Xóm Vắng của Quỳnh Dao, do Lưu Tuyết Hoa đóng, bài nhạc dạo đầu của phim, được ai đó đặt lời Việt có hình ảnh: ... Nhà ai hoa khế đong đưa ... nghe cũng đẹp và quá đỗi dịu dàng.

Mình đi Phan Rang đợt này, tình cờ phát hiện, trong con hẻm vào nhà người chú,  mỗi nhà hình như đều có một cây khế đang ra hoa, đẹp mê mẩn. Ra nhà người dì ở Quảng Sơn- cách Phan Rang 30 cây số đi về phía Đà Lạt, cũng có cây khế, mình chụp ngay mấy tấm, tiếc là hơi bị tối. Ở nhà mình ngoài Nha Trang, mẹ cũng có trồng cây khế.


 Nhớ hồi nhỏ, cái thời vải còn do nhà nuớc phân phối, mỗi người được mua một khúc, có một đợt nọ, mẹ cầm về một xấp vải có hình hoa khế tím li ti. Mẹ may cái gì thì mình quên rồi nhưng mình nhớ là đợt ấy đi cứ thấy nhiều người mặc áo với hoa văn ấy, trông đẹp lắm. mà lạ là sao mình cứ nhớ mãi đến giờ.



03/08/2010

Na đi đám cưới


Na đi đám cuới ở Phan Rang. Suốt cả buổi, nàng ta chạy hẳn lên sân khấu, nhảy nhót với ca sĩ. Nhảy rất ư là tứng lựng. Thịch kiểu gì thì cứ nhảy kiểu ấy. Mẹ ngó theo muốn đuối cả mắt. Lâu lâu lại phải chạy lên sân khấu ẵm xuống. Nhờ vậy mà mẹ có dịp lên sân khấu hì hì...

21/07/2010

thoải mái cuộc đời



hình chụp ở Bình Thuận
Tình hình là có lúc mình mệt mỏi kinh khủng. Tinh thần cứ căng như sợi dây đàn liên tục, liên tục như vậy trong một thời gian dài. Rồi mình chợt nhận ra rằng, mình phải ngoi lên tự cứu lấy tinh thần mình. Nhưng thật sự lại ngoi không nổi nếu không có những nguồn động viên an ủi từ chung quanh.
Rồi mình giao mặc kê mọi việc. Mình cầu nguyện từng ngày, từng đêm. Chợt mình thấy từng hình ảnh ngày bé thơ của mình hiện về, những ngày cứ vui hay buồn gì thì đêm đến mình lại cuối đầu cầu nguyện.
Mình đã từng nghe nhiều điều, mình mệt mỏi. Thế là mình quyết định tắt hết các mối liên hệ chát chít, e mail... Mình bảo rằng ai nói gì kệ, mình mệt rồi. Ai thật lòng và tin tưởng mình thì mình tiếp xúc. Ai nghĩ mình tệ cũng kệ, tự mình biết mình có tệ hay không. Ai nghĩ mình không thật lòng cũng kệ, mình bo bo xì luôn. Còn ai bên cạnh mình mà cảm thấy nghẹt thở hay mệt mỏi gì đó thì mình "phóng sanh" luôn, mình đuối lắm òy! :))
Thế là bây giờ mình thấy thoải mái cuộc đời hơn òy. Mình nhẹ nhàng hơn òy. Mình càm ơn các chị các bạn  đã động viên an ủi tinh thần mình lắm lắm.

21/06/2010

Na sụt cân

Hôm 12.6, con được 4 tuổi 5 tháng, mẹ cân ký và đo, Na chẳng những không lên mà bị sụt gần một ký. Chiều cao thì có tăng so với tháng trước hơn 1cm. Một tháng qua, con cũng ăn uống như vậy, cũng bồi bổ như vậy nhưng cuối cùng thì bị sụt ký.
Một tháng qua, Na trầm tính hẳn, ít nói chuyện và ngủ nửa đêm hay thức giấc giật mình, dễ bị ói.
Na hay theo dõi mẹ. Na có vẻ vui mỗi khi thấy mẹ cười và ngược lại.
--------
Xót con, đau lòng!
Cân thử, mình cũng sụt đến 4kg. Quyết tâmlấy lại tinh thần!

19/05/2010

nhìn ra bụi chuối mà nhớ mà mong.

Gần một năm trước, hai đứa chở nhau đến vùng đất này, có căn nhà sẵn nho nhỏ. Ngày ấy nhìn ra khoảng đất trống rất rộng bên hông của ai đó, vợ rùng mình bảo chồng, em sợ. Chồng nắm bàn tay bé nhỏ của vợ, bảo lúc nào cũng có anh, em không ở một mình đâu mà sợ.
Rồi căn nhà nhỏ ấy được sửa san cho lớn thêm chút. Tổ ấm nhỏ xinh bao năm mơ ước của đôi vợ chồng trẻ. Còn dư chút đất để trồng hoa, vợ nhớ câu: gió đưa bụi chuối sau hè…, nhờ chồng kiếm cho em cây chuối trồng ngay trên đầu hè.
 Chồng cũng trồng cây chuối thật, còn thòng thêm một câu dọa vợ: Mai này trời mưa mà anh chưa về kịp, em ngồi nhà nghe tiếng mưa trên tàu lá chuối não nuột thì đừng có mà khóc than nha. Vợ cười cười. Chồng cũng biết, trong một năm, vợ sợ nhất là những ngày trời mưa gió. Mưa mà người thân chưa về là vợ ở nhà lo lắng, bồn chồn không yên, là sợ...
-------
Rồi  vợ cũng có những ngày ôm con ngồi  buồn trong căn nhà bên mảnh đất trống ấy mỗi khi chồng đi công tác xa.
Rồi vợ có những hôm một mình… Một mình thức trắng cùng những nỗi đau
Chiều nay trời gầm chuyển mưa, vợ chợt giật mình, nhìn ra bụi chuối bên đầu hè, nhớ lời chồng nói mà buồn, mà sợ trời mưa thật. Thầm cầu cho trời lùi lại cơn mưa đầu mùa.
 Buồn buồn nhìn ra bụi chuối mà nhớ mà mong.

27/04/2010

Tự nhiên mà buồn

Có khi mình làm một điều gì đó cho ai, không vì một cái gì lợi cho mình, chỉ đơn thuần vì mình yêu mến họ.
- Không thể có quá nhiều sự gắn bó tình cảm từ nhiều người. Nếu ai cũng thân thiết thì thành ra chẳng thân thiết ai. Bởi vậy mà mình không thích có nhiều bạn. Ở đây là mình nói chữ bạn chân tình, thân tình. Vì làm sao mà mình thân tình hết với nhiều người được. Mà như vậy thì thành ra chẳng thân tình được với ai.
-Ở đời cái gì tự nhiên đến, từ từ đến, từ từ hình thành, và đúng theo cái chừng mực của nó thì thường sẽ ổn.
-Tình cảm gì cũng phải có sự nuôi dưỡng từ hai phía, một đôi bạn thân, tình chị em bạn, tình vợ chồng… nếu để có sự xa cách chen vào thì nó sẽ vạch đường ranh từ từ.

03/04/2010

Bìm leo

Hoa bìm bìm màu tím, cánh mỏng manh và mau héo khi ngắt rời khỏi dây leo. Vậy mà thân dây leo thì lại có sức sống dai và lan nhanh. Hoa mọc khắp nơi chứ không chỉ riêng có ở vùng quê. Nếu để ý sẽ thấy có khi ngay tại một góc rào của công viên trong  thành phố cũng có.

Những tấm ảnh này mình chụp khi đi ra vùng ven của Đà Lạt. 

Nhưng lưu ý là hoa bìm bìm rất giống với hoa muống biển, có điều hoa muốn biển màu ngả về tím hồng hơn.

1. 2.3 Cô bé bứt hoa bìm bìm.
 Nhìn Na trong tấm ảnh này làm mình nhớ nhiều đến hồi nhỏ, những ngày bốn năm tuổi cứ chiều chiều một mình chạy ra đầu ngõ đợi mẹ đi dạy về. Vừa đứng đợi vừa bứt những bông hoa tím trên bờ rào chơi một mình. Bờ rào ấy lúc nào cũng nở những bông hoa tím, sau này mình mới biết là hoa bìm bìm.




4.5 Cánh cổng cũ với hoa bìm leo
Có lẽ cánh cổng này đã lâu không mở nên bìm bìm leo, nở hoa tím  gần kín cả cổng. Chủ nhân của nơi này đâu rồi nhỉ.




6.7.8 Hoa và lá
Thật sự thì mình thường nhìn thấy hoa chứ rất ít khi thấy lá thật của bìm bìm. Vì là dây leo nên có khi hoa tím nở trên một thân cây khác, có khi là thân và lá của cây dã quỳ, thân và lá của cây hoa mua mà nở hoa bìm bìm.







9 Hai mẹ con Na bên đám hoa bìm bìm

29/03/2010

hay quên

Căn bệnh này hẳn là không riêng một mình mình mắc phải. Nhất là giữa cái thời mà dễ bị stress như thời này. Chỉ cần bước ra đường là phải căng gồng mình lên với những tiếng còi - còi xe tải , taxi, xe khách và cả xe hai bánh cũng ráng gắn cái còi xe hơi vào cho nó kêu to, cho người ta tưởng đằng sau là xe lớn đặng mà tránh qua cho lẹ.


Mà hay quên không chỉ từ môi trường chung quanh, còn từ di truyền, còn do sinh đẻ.

Từ ngày sinh con xong mình càng hay quên kinh khủng. Mọi thứ trong nhà, mình phải cố gắng sắp xếp cho thật ngăn nắp để khi tìm cái gì là cứ đến ngay vị trí ấy mà tìm. Vậy mà khi ra khỏi nhà vẫn thường xuyên có cảnh tay đang cầm chìa khoá mà mắt thì cứ loay hoay đi tìm cái chìa khoá ấy. Ở cơ quan thì thi thoảng vẫn cứ tay cầm cây bút rồi lại hỏi có ai mượn cây bút của em không.

Mình sợ sơ sót việc nhà, việc cơ quan, việc này việc nọ nên thường ghi mọi thứ vào một cuốn sổ. Rồi có một ngày nọ, mình lại quên mất là mình để cuốn sổ ở chỗ nào….

Có ai bị như em không, có phải như vậy là em bị đãng trí nặng lắm rồi không?

24/03/2010

Hoa muống biển

Loạt hình này mình chụp ở Mũi Né hồi năm kia. Hoa muống biển ở đây rất to. Ở biển Nha Trang chưa khi nào mình gặp cả.
 Buổi sáng thức dậy chạy ra biển, hoa muống biển nở tím hết cả vạt











20/03/2010

Sài Gòn mùa nóng ăn canh khổ qua

Trời Sài Gòn đang mùa nóng khủng khiếp. Có lúc lên tới 37, 38 độ. Nghe dự đoán là những ngày tới có thể có lúc lên đến 40 độ. Trời!  Sáng ra mới bảy tám giờ là đã nghe nóng bức. Hổm rày ai cũng than nhìn cơm là không ăn nổi, chỉ muốn uống nước thôi.  Nhưng mà không ăn làm sao mà có sức làm việc bây giờ. Mình cũng vậy, nóng không chịu nổi, lại muốn lên Đà Lạt ngắm hoa nữa rồi.



Hôm nay, nhớ tới món canh này. Post lại lên đây cho vui. Đây cũng là một món mình thích nấu.






Cũng là khổ qua nhồi thông thường, nhưng để đổi vị, chúng ta sẽ làm theo một công thức khác, không nhồi khổ qua với thịt đơn thuần mà nên kết hợp với những nguyên liệu thiên nhiên để món canh có tác dụng giải nhiệt hơn.
Nguyên liệu:
- Khổ qua trái
- Thịt băm
- Nấm rơm
- Mộc nhĩ (còn gọi là nấm mèo)
- Hành lá, ngò
Các gia vị muối tiêu, bột ngọt...
Khổ qua rửa sạch, cắt ngang một miếng nhỏ trên đầu. Đưa mũi dao dọc theo trái khoét lấy ruột. Sau đó, nhồi hỗn hợp nhưn gồm: thịt băm nấm mèo, nấm rơm, hành lá (cả 3 đều cắt thật nhuyễn), và các gia vị gồm: muối, một chút dầu ăn, tiêu, trộn đều. Để đứng trái khổ qua và nhồi thật chặt. Sau khi nhồi, các bạn để ra dĩa và xắn ngang trái thành 4 -5 khoanh. Nấu nước gần sôi, nêm nếm vừa phải, bỏ những khoanh khổ qua vào, đến khi nước sôi bùng lên, bỏ nấm rơm còn nguyên vào, đến khi các khoanh khổ qua chuyển màu xanh đậm hơn là vừa. Nhắc xuống, bỏ thêm hành ngò, bạn đã có món canh ngon, bổ dưỡng.

10/03/2010

Đà Lạt 2

Mấy tấm hình này là khi kết thúc công việc, ba có chút thời gian, đưa hai mẹ con lòng vòng các nơi ngắm cảnh. Chứ thường thì chỉ có hai mẹ con dạo quanh phố phường thôi.

Na múa hát bên giàn hồng leo

Mình thích tấm này lắm nà. Khi đó, trời gió mát, hai mẹ con đang giang tay đón gió, mỗi người một hướng, ba Na bấm máy lúc nào không hay.:) Chiếc áo đần hoa Na đang mặc trong ảnh này là do mẹ Na may cho Na.


Na cởi xe ngựa nè.
Người lớn cũng đua đòi theo :)

Buổi tối trước chợ Đà Lạt
Hoa trước chợ rất đẹp nhưng mà tối mù tối mịt nên ráng lắm cũng chụp được cỡ này hà. :))
hoa đồng tiền



Hồ Xuân Hương giờ khô queo, nghe nói là xả hết nước để nạo vét gì đó, tới cuối năm này mới xong. Góc phải xa xa trong hình là nhà thủy tạ đó.
Related Posts Plugin for WordPress, Blogger...
There was an error in this gadget